Benefit concert "Quê Hương Tình Người - Nối Một Vòng Tay"
Sa 06. 12. 2014 in Offenbach, Frankfurt am Main.
Galerie Hai Ly Le

Một ngày vui mùa Đông
Sáng nay sương mù xuống thật thấp, ngồi chờ chuyến xe lửa sớm đến trường, tôi kéo áo khoác che kín khuôn mặt đang lạnh cóng vì cơn gió lùa. Tuyết đầu mùa rơi nhẹ trên bậc tam cấp dắt vào cổng ga, những hạt tuyết lăn tăn trên đường trông thật dễ thương !
Ánh lửa lúc nhòe, lúc sáng từ tàn thuốc của khách bộ hành vứt dở trên sân làm tôi liên tưởng đến câu truyện cổ tích "Cô bé bán diêm" của Hans Christian Anderson. Giữa mùa Đông giá rét, cô bé đốt những que diêm cuối cùng để sưởi ấm mình và mơ giấc mơ gia đình đầm ấm. Còn tôi một mình trên sân ga cũng đang sưởi ấm mình bằng cách hồi tưởng lại những dư âm ngọt ngào, những cảm xúc còn sâu lắng, nguyên vẹn, thi vị của đêm Văn nghệ thiện nguyện hôm thứ bảy tuần rồi ngày 6 /12 do Hải Lý tổ chức cùng với nhóm bạn vùng Frankfurt.
Anh Mạnh, Phương Dung đến từ Việt Nam, mở màn chương trình bằng bài nhạc "Tình Hoài Hương" của Phạm Duy
Quê hương ơi!
Bóng đa ôm đàn em bé
Nắng trưa im lìm trong lá
Những con trâu lành trên đồi
Nằm mộng gì? Chờ nghe tôi thổi khúc sáo chơi vơi.
Giọng hát của Mạnh ngân nga giũa hai từ "chơi vơi" nghe sao lưu luyến đến thế ! Nhìn mười ngón tay Mạnh lướt trên phím đàn dương cầm. Tôi tự hỏi làm sao một người khiếm thị từ lúc chào đời như Mạnh, chưa một lần thấy được hình ảnh con trâu già thong thả bên đồi. Chưa bao giờ thấy khói lam chiều vương trên mái tranh làng quê. Làm sao Mạnh có thể diễn tả bài nhạc lay động lòng người đến thế !
Anh Mạnh, Phương Dung hòa giọng cao vút đang dẫn dắt khán giả trở về quê hương yêu dấu của mình bằng đôi nạng gỗ của Dung, bằng đôi mắt thiếu ánh sáng của Mạnh:
Quê hương ơi!
Tóc sương mẹ già yêu dấu
Tiếng ru nỗi niềm thơ ấu
Cánh tay êm tựa mái đầu
Ôi bóng hình từ bao lâu
còn ghi mãi sắc mầu!
Tôi một người có đôi bàn chân khỏe mạnh, có đôi mắt sáng, sao tôi lại thấy mình thật nhỏ bé trước Anh Mạnh, Phương Dung. Hai em từ lúc lọt lòng rồi bước vào đời chắc hẳn biết bao khó khăn vây bủa. Vậy mà sao hai em vẫn tự tin, vẫn mỉm cười hồn nhiên, vẫn giúp đời, giúp người hơn bao người lành lặn khác. Tôi đã phải cúi đầu lau giòng nước mắt đang lăn dài vì quá đỗi xúc động trước vẻ hồn nhiên, yêu đời của Dung, tính cách lạc quan của Mạnh. Tôi nợ hai em một lời cảm ơn chân thành !
*
Hai tiếng văn nghệ từ thiện trôi qua nhanh. Cuối chương trình Hải Lý tổng kết và thông báo trên sân khấu số tiền thu được gần 5000 Euro.
Chị Loan, anh Châu bên Strassburg cho biết 5000 Euro sẽ cứu giúp được hai em nghèo Việt nam toàn bộ chi phí cho ca mổ chỉnh hình cột sống. Giúp hai em có thể bước đi trên đôi chân lành lặn. Bấy nhiêu đó thôi cũng đủ cho Hải Lý và nhóm thiên nguyện Frankfurt của chúng tôi hạnh phúc quá đỗi ! Còn một điều vô cùng may mắn cho chúng tôi năm nay là một trong những vị ân nhân của chương trình từ thiện có mặt ở Đức. Anh, chị sắp xếp đến xem Văn nghệ. Anh, chị là những người thành đạt trong xã hội nhưng cách sống của chị khiến tôi nể phục. Chị âm thầm góp công sức xây nhiều trường học cho trẻ em nghèo khắp mọi miền đất nước, đem niềm tin vào đời cho các em số phận kém may mắn. Chị cũng là người giới thiệu tôi nên tìm đọc quyển sách "Đường xưa mây trắng" của Sư ông Thích Nhất Hạnh.
Và hôm nay cũng với quan niệm sống đơn giản "đem niềm vui cho mọi người". Anh, chị đã quyên góp giúp toàn bộ chi phí chỉnh hình cho 5 em với lời nhắn: "Mong đóng góp này là 1 tia lửa nhỏ để giúp sức thêm cho các bạn giữ ngọn đuốc sống và giúp đời." Còn tôi qua những lần sinh hoạt thiện nguyện với nhóm bạn Frankfurt tôi đã học được nhiều điều hay, học cách làm người với tính cách lạc quan trong mọi hoàn cảnh.
*
Khác với đoạn kết trong câu truyện cổ tích của Anderson. Những chiếc que diêm tắt lụi dần đưa cô bé bán diêm về trời với giấc mơ gia đình ấm áp và nụ cười mãn nguyện trên môi. Chúng tôi nhóm thiện nguyện vùng Frankfurt từ chiếc que diêm nhỏ bé đang thắp sáng thành ngọn đuốc, hy vọng về tương lai tươi đẹp cho 7 em nghèo bằng những bước đi nhẹ vào đời trên chính đôi bàn chân nhỏ bé.
Mùa Đông năm nay đem lại cho chúng tôi một Giáng sinh tuyệt vời khi nghĩ về những nụ cười hạnh phúc của các em.
Bích Ngọc

Nguồn: http://www.diendan.org/Doi-song/linh-tinh/mot-ngay-vui-mua-dong
Hình ảnh ... Link .. bấm vào địa chỉ dưới ...
ALBUM Quê Hương Tình Người - 7. Dezember 2014 Stuttgart ( Nguồn: LN Phước )

Thư của Phương Dung từ Vietnam gửi sang
2014-12-11 19:07
Các cô Chú kính mến !
3 Chị em con đã về đến vn lúc 7g45 sáng ! Mọi thứ đều suông sẽ, 3 chị em cũng khỏe mạnh . Và mọi thứ trong con dường như đang bị xáo trộn, không biết mình đang buồn hay đang vui , cảm giác này thật khó diễn tả hết !
Lời đầu tiên, cho phép Con và Em Mạnh, gửi lời cảm ơn đến với Cô Loan và Chú Châu, đã đề cử cho Con và Em Mạnh, được qua mới có thể được bén Duyên mà biết được thêm nhiều Cô Chú.
Có lẽ với em Mạnh thì 1 phần nào đã quen và tiếp xúc với vài Cô Chú trước đó, còn với Con, hoàn toàn mới mẻ .
Tuy nhiên Con không hề thấy lạc lõng mà ngược lại cảm giác thật ấm áp !
Mặc dù đã đi diễn cũng khá nhiều và va chạm không ít, nhưng chưa bao giờ con cảm thấy mình được trải nghiệm thật nhiều như chuyến đi lần này. Mỗi lần đến 1 nơi lại cho con 1 cái nhìn và cảm nhận khác nhau và mỗi sự chia tay luôn làm cảm thấy nghẹn trong lòng : sao mà chân thành và ấm áp .!
Con là cái đứa rất nhạy cảm và không biết nói nịnh, nên Con cũng e ngại ,con không biết phải bắt đầu từ đâu và viết như thế nào?
Tất cả những gì Con cảm nhận đều làm con cảm thấy nghẹn ...!
Thương Các Chú thật nhiều ! Với con, những gì diễn ra trong những ngày qua thật quý giá, mà lớp trẻ tụi con cần phải nhìn, cảm nhận và học !
Con thật sự xúc động khi thấy Các BẦU Show ớ các nơi của 3 Chị em đều những người tóc đã lăm răm vài sợi bạc . Nhưng cái tình dành cho những người kém may mắn như tụi con là luôn xanh tươi và yêu đời ! Tỉ mỉ và chu đáo bằng cái tình thật sự . Mỗi sự chăm sóc quan tâm, mỗi cái ôm tiễn biệt luôn làm con ko cầm được nước mắt...
Xa nhà, xa những món ăn hàng ngày, con cứ tưởng về nhà mình sẽ ăn thật nhiều để khoái cái miệng.
Xuống máy bay, gặp gia đình đón 3 chị em, cười nói rôm rã, trên xe về con không ngớt khoe về cảnh đẹp, kể về các Cô Chú mà không cho ai nói, 1 mình huyên thuyên đến khi tới nhà,,, và cứ thế cho đến khi cái cái cổ họng đau, con mới phát hiện giọng mình khàn và không thể hát ! và cũng vừa nhớ ra mình vẫn chưa ăn trưa mà không hề thấy đói, và ăn gì cũng không thấy ngon, mặc dù mọi người đã chuẩn bị nhiều món mà con khoái khẩu ...
Có lẽ, nó thiếu cái cảm giác cười cười nói nói, rồi chọc ghẹo nhau...tự nhiên nước mắt con cứ chảy.... Con thiệt là nhớ mọi người...!!!
Với Con, sự trải nghiệm của chuyến đi này là 1 hành trang quý giá :
Đó là SỰ CHO ĐI.
Con mong mình sẽ luôn mang theo suốt chặn đường của cuộc đời Mình, Sống thật, Sống biết chia sẽ !
Tự đáy lòng mình con yêu mến, ngưỡng mộ và biết ơn các Cô Chú ! Mong các Cô chú luôn khỏe mạnh và vui vẻ !
Qua đây, cho con được lời thăm các Cô Chú, Anh Chị mà con chưa có địa chỉ email để liên lạc: Cảm ơn Cô Nga_ Chú Dê, Cô Hằng, Chú Dũng, Chú Hào, Cô Tâm_Chú Hưng, Chú Chánh, Cô Oanh. Cô An, Cô Hiền, Cô Vân, Chú Cẩn, Cô Vàng, những người luôn đồng hành với Quê Hương Tình Người ....!
Con chúc mọi người bình an !
Kính Mến !
Con_ Phương Dung !





